
Tối này không hiểu sao anh lại muốn viết gì đó cho em. Viết cho tình yêu của chúng ta. Thời gian trôi nhanh quá, mới ngày nào mà đã 2 năm rưỡi trôi qua rồi. Đó cũng là khoảng thời gian chúng ta yêu nhau em nhỉ. Ngồi nghĩ lại khoảng thời gian đầu mới yêu nhau anh thấy mình thật là tệ quá. Không biết sao lúc đó anh lại có thể đổi xử với em như vậy. Nhưng theo năm tháng anh nhận ra rằng càng ngày anh càng yêu em nhiều, và giờ đây anh cảm thấy không thể thiếu em trong cuộc đời này. Lần đầu gặp em ở Đại sứ quán Nhật anh chẳng có ấn tượng gì cả,thậm chí không nhớ cả gương mặt em. Đến lần thứ 2 gặp em trong bữa tiệc chiêu đãi của ĐSQ thì anh mới nhớ gương mặt em nhưng cũng chẳng có ấn tượng gì cả. Cái lần mà em để lại ấn tượng đầu tiên trong anh chính là lần đầu sang Nhật, hôm đó ở sân bay em đã để lại cho anh một ấn tượng thật tốt đẹp. Lúc đấy anh nghĩ em thật là một người con gái tốt, nhân hậu. Em để lại cho anh một ấn tượng về một người con gái hiền dịu, mà cũng phải thôi bởi em là con giá Huế mà. Anh còn nhớ thời cấp 3 anh lúc nào cũng ước ao sau này sẽ được yêu một người con gái Huế. Nhưng ở đất Bắc làm gì có cơ hội mà gặp được người Huế nói gì là yêu. Anh lúc nào cũng tưởng tượng con gái Huế thế này thế kia, anh thích con gái Huế từ cái thời xem chương trình có cô phát thanh viên người Huế trên VTV2 ấy. Cô toát lên vẻ dịu dàng mà rất sang trọng. Nhưng than ôi cái lúc biết em là người Huế anh thấy thất vọng quá (xin lỗi em) bởi anh nghĩ con gái Huế phải xinh hơn, phải dịu dàng hơn em kia. Chắc anh ảo mộng quá!
Những ngày đầu xa xứ thật khó khăn,bao nhiêu bỡ ngỡ,nhưng rồi chúng ta cũng vượt qua được. Rồi chúng ta tiếp xúc nhiều hơn. Rồi dần anh cảm nhận được em là một cô gái rất ngoan hiền-anh thích điều đó. Anh vẫn nhớ lần đầu tiên hai đứa mình đi chơi với nhau ở Công viên Yokohama, hai đứa tách ra khỏi đoàn để đi riêng. Hôm đó em mặc áo trắng quần “xì bô” trông thật đáng yêu. Lúc anh đang chuẩn bị chụp ảnh cho em thì có hai cụ già từ đâu đi lại tỏ ý chụp cho hai đứa mình một kiểu. Mà lúc đấy hai đứa có ý định chụp chung đâu chứ. Cuối cùng tấm ảnh đó lại là một trong những tấm ảnh đẹp nhất của hai đứa mình, và bây giờ anh vẫn đặt nó trang trọng trên bàn làm việc của anh. Có một chi tiết nhỏ mà mãi sau này anh mới cho em hay. Không hiểu lúc chụp ảnh thế nào mà có chú quạ nhả cho anh một “bãi” vào áo. Híc lúc đó anh ngại quá mà không biết làm thế nào. May mà gần đấy có vòi nước và anh đã nhanh chóng xử lý trước khi em nhìn thấy.Hôm đó hai đứa chụp thật là nhiều ảnh.
Thời gian đầu yêu em anh rất không hài lòng bởi em không biết nấu ăn,làm cái gì cũng hỏng. Gọt khoai tây mà đứt cả móng tay. Sau đó cứ thấy em cầm dao là anh lại sợ. Điều này trái ngược hẳn với những điều anh tưởng tượng về người trong mộng của anh. Anh đã từng ước muốn vợ anh sau này phải nấu ăn ngon, đảm đang việc nhà. Nhưng em là con gái Huế cơ mà(?). Chắc tại vì em được cưng chiều quá. Hừm, chắc sau này có con gái anh nhất định phải đào tạo nó Nữ công gia chánh thật giỏi hihi. Nhưng từ khi yêu anh em đã ý thức lên rất nhiều, em đã mày mò tự học cách nấu ăn. Anh còn nhớ lần sinh nhật anh em đã làm một cái bánh ngọt tặng anh, lúc em mời anh ăn và bảo là mua ngoài quán. Anh vô tư nhận xét sao mà dở thế. Hic, anh đâu biết rằng em đã đầu tư biết bao công sức cho chiếc bánh đó.
Đến bây giờ thì hoàn toàn thay đổi rồi, em món nào em cũng có thể nấu được, mà còn nấu ngon là đằng khác. Nào là bún Huế nè, các món xào nè, chè Huế nè, lại còn nấu cả cơm nếp…Em còn có khả năng làm bếp trưởng đạo diễn cho bữa ăn gần 20 người nữa. Mà ai cũng khen ngon. Anh thật tự hào về em. Em đã thực sự cố gắng hơn 2 năm qua. Em đã thực sự cố gắng vì anh và vì tình yêu của hai ta.
Anh biết tình yêu của chúng ta còn nhiều thử thách phía trước, anh biết thời gian chúng ta ở bên nhau thật là ngắn ngủi. Ngưu lang Chức nữ một năm gặp nhau 1 lần, chúng ta gặp nhau một năm 2 lần. Thế thì khác gì Ngưu lang Chức nữ cơ chứ. Anh biết em cũng buồn nhiều lắm nhưng biết làm sao được. Phải cố gắng thật nhiều đúng không em. Anh tin chúng ta sẽ sớm đoàn tụ với nhau, và em sẽ nấu cho anh những bữa cơm thật ngon. Rồi anh sẽ dẫn em đi dạo Công viên,ngắm biển Odaiba, anh sẽ đưa em lên tháp Tokyo. Anh ước giá mà bây giờ anh thực hiện được những điều đó. Nhưng sớm hay muộn anh sẽ làm những điều anh hứa cho em.
Hôm tiễn em ra sân bay về trường, lòng anh thật buồn biết bao. Một tháng ở bên em thật là ngắn ngủi. Anh muốn thời gian kéo dài mãi. Nhưng thời gian sẽ trôi nhanh thôi,6 tháng nữa chúng ta lại được gặp nhau rồi…
Từ khi yêu em anh cảm thấy mình sống tốt dần lên, anh cảm nhận được giá trị đích thực của cuộc sống. Có thể giá trị cuộc sống đối với nhiều người là lớn lao nhưng đối với anh thì nó là những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống. Từ khi yêu em anh lúc nào cũng muốn nghĩ tốt về người khác, muốn làm điều này điều nọ cho người khác. Có lẽ em đã mang đến cho anh đức tính nhân hậu, mang đến cho anh niềm tin vào cuộc sống. Anh cảm thấy mình thật là may mắn vì Cuộc đời đã mang em đến bên anh. Anh cảm ơn Cuộc đời, cảm ơn em.
Bài viết ngày 19/9/2006 trên WTT.